Home Engl Foru G+ Face 



Về nơi ấm áp

(ĐTĐ) - Năm Canh Dần đang vào những tuần cuối cùng với giá rét, mưa bay. Khu vực cổng Bệnh viện 354 (Tổng cục Hậu cần – Bộ Quốc phòng) tấp nập người qua lại. Không ít trong số đó, là bệnh nhân đến Khoa Phục hồi chức năng (PHCN) của Bệnh viện để điều trị thoái hóa cột sống, đau mỏi vai gáy… Hình như tiết trời giá rét cũng làm tăng cường độ của loại bệnh rất khó chịu này.

 

Đến lạ! Những người nằm để làm điện xung, nghiêng, ngửa, sấp… đủ tư thế, kim châm cắm tua tủa trên da thịt, như răng bàn chải, thế mà cứ nói cười rôm rả được! Một chị bậc trung niên, tên là Hà, chữa bệnh theo chế độ bảo hiểm y tế, bộc bạch rất ấn tượng: “Nếu như ông trời bắt mỗi người phải mang một bệnh nào đó, thì cứ xin “đăng ký” mang cái bệnh để được chữa ở Khoa PHCN - Bệnh viện 354. Ở đây luôn sạch sẽ, thoáng đãng, thơm tho; thầy thuốc tận tình, có bàn tay vàng, có lời nhân ái”. Còn Trung úy Nguyễn Trọng Ngân ở Ban CHQS huyện Gia Lâm (Hà Nội) thì nhận xét: “Bệnh nhân điều trị ngoại trú, đi đường rét mướt. Nhưng đến Khoa thì đúng là về nơi ấm áp. Chườm nóng này. Đèn chiếu tia hồng ngoại, tử ngoại này… Và yếu tố quan trọng nhất, là thái độ của các thầy thuốc làm ấm lòng bệnh nhân! Nửa tháng nằm điều trị ở Khoa này, em chưa thấy y, bác sĩ tỏ vẻ khó chịu hoặc cằn nhằn với bệnh nhân bao giờ. Chỉ thấy sự ân cần động viên, ấm tình đồng đội…”.

Keoco C6354

Kéo đốt sống cổ-một phương pháp điều trị hiệu quả cao tại Bệnh viện 354

Tôi lặng lẽ quan sát… Hai y sĩ trẻ Nguyễn Thị Hiền Lương và Phạm Quỳnh Hương (buồng paraphin), mỗi ngày điều trị cho hơn 100 bệnh nhân, chuẩn bị paraphin từ 4 đến 5 giờ sáng. Hai tay bưng tấm paraphin trữ nhiệt, nhẹ nhàng bó vào chỗ đau người bệnh, dặn dò tỉ mỉ… Một bác được chườm cổ, sơ ý day day bả vai, làm nát bề mặt tấm chườm, nhiệt tích tụ từ trong lõi bắn vào da thịt, nóng như đốt. Y sĩ Lương thấy thế, vừa nhẹ nhàng an ủi gỡ nóng giúp, vừa xuýt xoa như chính mình bị bỏng vậy. Cử chỉ, động tác của cô đã nhanh chóng đưa bệnh nhân trở lại trạng thái bình thường.

Cũng đôi lúc có to tiếng, nhưng chỉ to tiếng đơn phương! Ấy là một vài bệnh nhân bị gãy chân. Sau khi đã xong công đoạn tháo bột, rút đinh, cần phải co kéo chân để đạt trạng thái tự nhiên. Máy kéo hoạt động. Bệnh nhân kêu la, có lúc không tự chủ được, đã nặng lời… Y sĩ Nguyễn Thị Thoa thận trọng tăng dần độ kéo phù hợp với yêu cầu điều trị. Nhìn nét mặt chị, biết là trong chị cũng đang diễn ra một cuộc đấu tranh: Kéo đủ độ thì bệnh nhân đau đớn. Nhưng không kéo đủ độ thì chân của bệnh nhân không thể hồi phục được. Thế là phải nín chịu bệnh nhân “oán trách”, để đến khi họ xuất viện, mình được nghe câu nói: “Không có chị kiên quyết điều trị thì chắc gì hôm nay tôi đã tự đi về nhà được bằng chính đôi chân của mình!”…

Rời Bệnh viện 354, bước trên đường phố giữa đợt rét cuối năm, tâm trí tôi cứ văng vẳng câu nói của người bệnh ấy: “Đến Khoa Phục hồi chức năng - Bệnh viện 354 - là về nơi ấm áp”. Phải! Cái ấm áp được tạo nên bởi những yếu tố căn bản của một bệnh viện văn hóa, đó là: Văn hóa y đức, Văn hóa y thuật, Văn hóa cảnh quan.

Nguồn Qdnd.vn
Xương khớp

Xem thêm

Bài mới đăng


Viết bình luận

Đăng nhập

Bằng TK mạng xã hội:

   

Hoặc TK đã đăng ký:

Diễn đàn bảo trì