Đối
với thầy thuốc, corticoid vẫn luôn
có mặt trong danh mục thuốc
thiết yếu và hầu như bác sĩ điều
trị nào cũng đều đã từng kê
đơn corticoid không chỉ một lần
trong cuộc đời hành nghề của mình.
Ngược
dòng lịch sử
|
Nhà
bác học
Addison
.
|
Vào
năm 1855,
Addison
đã chứng minh được vai trò quan
trọng của corticoid qua thử
nghiệm trên chuột. Ông đã phá
hủy vỏ thượng thận của
chuột và ghi chép lại những
ảnh hưởng nặng nề sau đó như
sự suy mòn, hạ huyết áp và
chết! Chính vì thế mà người ta
đã lấy tên ông để đặt cho
bệnh suy thượng thận (bệnh
Addison
) với biểu hiện suy mòn, sạm
da, hạ huyết áp...
Người
ta bắt đầu ứng dụng chiết
xuất vỏ thượng thận để điều
trị một số trường hợp bệnh
nặng nguy kịch, một số bệnh
nan y, và thu lượm được những
kết quả thật bất ngờ vượt
cả mong đợi. Và thế là những
mẻ thuốc corticoid đầu tiên được
ra đời dưới dạng nguyên thủy
nhất, mang sứ mệnh cứu nguời,
đó là cortisone. Năm 1949, Hench,
Richstein và
Kendall
đã dùng cortisone để điều trị
cho một phụ nữ 29 tuổi gần như
tàn phế vì chứng thấp khớp. Thành
công này đã mở ra cho những người
bệnh thấp khớp một niềm hy
vọng lớn vì cho đến thời điểm
đó, việc giúp cho người bệnh
giảm bớt đau đớn và đem họ
trở về với công việc thường
nhật hầu như là điều bất
khả kháng. Những đột phá trong
điều trị viêm khớp đã đem
lại cho êkíp của Hench giải
Nobel y học danh giá vào năm sau đó,
năm 1950.
Corticoid
trở thành một thần dược, các
labo tìm cách sản xuất các dạng
thuốc có thể tiêm, để có tác
dụng nhanh hơn, hoặc thay đổi
cấu trúc hóa học để kéo dài
thời gian tác dụng của thuốc; các
nhà lâm sàng học thì tìm các
ứng dụng điều trị trong nhiều
loại bệnh khác nhau từ thấp
khớp, cho đến hen suyễn, dị
ứng, phù, mề đay, sốc thuốc, các
bệnh lý tại các cơ quan khác
nhau như thận, da, mạch máu,... có
căn nguyên miễn dịch. Trong một
số lớn các trường hợp,
corticoid cho thấy những khả năng
đa dạng của nó và hứa hẹn cho
việc giải quyết một số bệnh
lý mạn tính.
Tuy
nhiên, việc sử dụng ồ ạt và
đại trà cũng làm cho người ta
phát hiện ra những tác dụng
phụ của thuốc sớm hơn. Sau
những ngây ngất vì tác dụng trên
cả tuyệt vời của thuốc, người
ta lại phải giật mình vì các tác
dụng phụ của corticoid. Những gương
mặt sưng phù, những thay đổi đáng
kể về hình thể như mọc lông
mặt, rạn da, gù lưng, nọng mỡ,
những vết thương nhiễm trùng
nặng nề, gãy xương, những cơn
bộc phát của một số bệnh đi
kèm... đã làm cho giới chức ngành
y phải đưa ra những cảnh báo
khẩn cấp cho việc sử dụng
corticoid.
Các
nhà bào chế và các nhà điều
trị học lại bắt đầu lao vào
một cuộc tìm kiếm mới, nhằm
tận dụng hiệu quả và giảm
thiểu hết mức các tác dụng có
hại của thuốc. Phương pháp tiêm
tại chỗ corticoid ra đời vào
thời điểm năm 1950, gián tiếp
thực hiện việc "xét
lại" trong quan điểm của ngành
y. Việc tập trung liều tấn công
tại một vị trí xác định
bằng đường dùng toàn thân
(uống hay tiêm mạch) đòi hỏi
phải sử dụng corticoid với
liều lượng khá cao, và điều này
cũng kéo theo tăng nguy cơ bị các
tác dụng phụ của thuốc. Mục
tiêu của liệu pháp corticoid tại
chỗ là tập trung tại vị trí
bệnh một liều điều trị đủ
để đánh gục quá trình viêm đang
ngoan cố giữ thành mà không gây
tác hại đến môi trường chung là
các cơ quan khác trong cơ thể.
Bên
cạnh những ích lợi đáng kể
của liệu pháp corticoid tại
chỗ, một lần nữa người ta
lại phải có những cảnh báo.
Những điều chúng tôi vừa trình
bày có vẻ dông dài và một số
độc giả có thể cho rằng
"biết rồi, khổ lắm, nói mãi!"
nhưng thật ra vẫn luôn luôn mới
và vẫn thường xuyên bị lãng quên
bởi người bệnh và có khi...
bởi cả thầy thuốc.
Và
những câu chuyện
Câu
chuyện thứ nhất: Một bệnh nhân
nữ, tuổi khoảng lục tuần, vào
bệnh viện vì sốt, đau lưng dữ
dội, liệt chân. Kết quả chẩn
đoán sau khi thăm khám và làm các
xét nghiệm là lao cột sống, lao
phổi, Cushing do thuốc. Khi tìm
hiểu kỹ về quá trình bệnh,
bệnh nhân cho biết đã bị đau
khớp nhiều năm, nhưng không theo
đuổi lâu dài bất cứ một
liệu trình nào cho đến một ngày,
tình cờ được người quen mách
bảo, bà mua một lọ thuốc trung
y nhập từ HongKong(?) qua hàng xách
tay. Một năm đầu, bệnh gần như
hết hẳn, bà ăn ngon, hết đau,
ngủ ngon, mập mạp thấy rõ.
Thế là bà cố gắng uống thuốc
thật đều mong điều trị tiệt
nọc căn bệnh đã hành hạ bà
suốt mấy năm trời. Năm sau đó,
bà thấy người yếu dần, các
khớp vẫn thi thoảng khi trồi khi
sụt, đau lưng xuất hiện, bà sút
cân dần rồi ho, sốt, liệt giường
và vào bệnh viện. Quá trình điều
trị cho bà cũng thật gian nan, vì
ngoài bệnh lao, còn phải giải
quyết những đợt suy thượng
thận cấp, những đợt viêm
khớp tái phát, nhiễm trùng bệnh
viện,... có những lúc tưởng
chừng phải bó tay. Cuối cùng,
may mắn cho bà, và cho cả thầy
thuốc, bà khỏi bệnh, xuất
viện sau hai cuộc phẫu thuật
nạo mủ xương sống, 4 tháng
nằm viện và 1 năm uống thuốc.
Câu
chuyện thứ hai: Nhân vật chính là
một kỹ thuật viên xét nghiệm làm
tại bệnh viện
N. Sau
gần 20 năm làm việc, anh đột
ngột phát bệnh, một căn bệnh
tự miễn có biểu hiện nhiều cơ
quan, da toàn thân tróc lở, anh đau
đớn gào khóc cả đêm. Anh được
tư vấn phải điều trị lâu dài
bằng corticoid và có thể phải kèm
thêm một loại thuốc điều trị
ung thư nhằm kiềm chế tình
trạng miễn dịch vì bệnh có
diễn biến không tốt. Mặc cho
mọi lời giải thích thậm chí
gần như năn nỉ của thầy
thuốc, anh cương quyết không đồng
ý sử dụng corticoid, vì anh cho
rằng dùng corticoid là cực kỳ
nguy hiểm. Anh cương quyết đến
độ bỏ viện về quê tự điều
trị và... chết!
Câu
chuyện thứ ba: Lần này người
bệnh là một bác cựu chiến binh
khoảng 65 tuổi, bác bị viêm
khớp dạng thấp từ hơn 10 năm
trước. Sau hơn 6 năm dùng nhiều
loại thuốc, bác được bác sĩ
chuyên khoa chỉ định dùng
corticoid, kết quả sau một hai tháng
rất tốt. Vì kết quả tốt nên
bác quyết định dừng thuốc nhưng
chỉ sau một vài tuần, bệnh tái
phát. Thế là bác đem toa thuốc cũ
ra dùng trở lại, bệnh thuyên
giảm hẳn. Bác yên tâm là
đã có được một toa thuốc
"thần diệu". Nhà xa
bệnh viện, lại lớn tuổi, các
con đều bận rộn với công
việc, bác cứ đều đặn uống
thuốc theo toa mà cảm thấy không
cần gặp lại bác sĩ. Cho đến
một ngày, chỉ sau cú trượt chân
nhẹ, bác bị gãy xương hông,
phải nằm một chỗ, nằm nhiều,
da lưng trầy xước, lở loét không
lành, các con phải đưa bác vào
viện. Ở đây, bác được biết
mình bị loãng xương nặng, với
bộ xương của một ông lão 90
tuổi, mặc dù mới ngoài 60.
|
Loãng
xương do lạm dụng
corticoid.
|
Qua
ba câu chuyện trên, có lẽ chúng
ta thấy corticoid được sử dụng
rất đa dạng và nó thực sự như
một con dao hai lưỡi mà lưỡi nào
cũng sắc, có thể điều trị
một số bệnh hiểm nghèo, nhưng
có thể cũng gây bệnh hiểm nghèo
không kém. Có những trường hợp
bệnh nhân sử dụng corticoid một
cách bừa bãi, vô tội vạ như trường
hợp số một, hoàn toàn không hay
biết trong những viên thuốc gia
truyền đó có chứa một lượng
corticoid không nhỏ. Cũng có
những trường hợp do sự chủ
quan, không được hướng dẫn
cẩn thận của thầy thuốc mà người
bệnh mắc phải những biến
chứng do dùng thuốc lâu ngày.
Câu
chuyện thứ hai lại là một vấn
đề của người có hiểu biết,
biết và sợ những tác dụng
phụ của thuốc nhưng lại đi đến
chỗ quá mức và cũng gây ra
những hậu quả đáng tiếc.
Như
vậy chúng tôi xin trở lại với
vấn đề: khi nào thì nên sử
dụng corticoid và phải sử dụng
như thế nào để corticoid luôn
giữ được vai trò là một vũ khí
sắc bén của người thầy thuốc
trong sứ mệnh cứu người.
Sử
dụng corticoid thế nào?
Thông
thường người ta chia thành 2 nhóm
điều trị: ngắn ngày (dưới 2
tuần) và dài ngày (vài tháng
thậm chí có thể nhiều năm).
Corticoid
thường chỉ được dùng trong
một số bệnh lý nhất định như:
viêm khớp nặng không đáp ứng
với các thuốc thông thường,
một số bệnh tự miễn như
Lupus, viêm mạch máu, hen suyễn
nặng, thận hư biến, viêm da cơ,
sốc phản vệ, dị ứng nặng...
Đối
với các liệu trình ngắn, thông
thường corticoid không nhiều
biến chứng, ngoại trừ khi người
bệnh có một số yếu tố nguy cơ
như: lớn tuổi, tăng huyết áp,
viêm loét dạ dày, đái tháo đường.
Thầy thuốc luôn phải chú ý tìm
hiểu bệnh sử cũng như thăm khám
kỹ và cân nhắc trước khi cho
thuốc.
Trong
trường hợp phải sử dụng
thuốc lâu dài, bác sĩ cần thận
trọng khi quyết định, bên cạnh
đó, cần phải tư vấn và dặn dò
người bệnh thật kỹ lưỡng.
Vấn đề liều lượng và thời
gian uống thuốc cũng là điều
bệnh nhân cần tuân thủ chặt
chẽ. Như đã trình bày ở phần
đầu, cortisone là một loại
hormon do tuyến thượng thận sản
xuất nhằm phục vụ một loạt các
hoạt động của cơ thể, và các
tuyến được điều khiển từ
một trục tuyến từ trên xuống
(tuyến yên - hạ đồi - thượng
thận). Khi lượng cortisone trong cơ
thể thấp, các tuyến điều
khiển phía trên não sẽ truyền tín
hiệu để tuyến dưới (vỏ thượng
thận) tăng tiết cortisone. Ngược
lại, khi cơ thể có lượng
cortisone máu cao (do bài tiết
nhiều hay do uống thuốc), vỏ thượng
thận sẽ ngưng không sản xuất,
việc ngưng hoạt động này sẽ có
thể hồi phục nếu thời gian
ngắn, và có thể mất chức năng
vĩnh viễn nếu kéo dài. Đó là lý
do các bác sĩ phải giảm liều
thuốc trong trường hợp sử
dụng corticoid dài ngày, tránh
tối đa việc ngưng đột ngột, vì
có khả năng gây hội chứng suy
thượng thận cấp rất nguy
hiểm.
Việc
sản xuất cortisone cũng theo một
nhịp sinh học nhất định, lượng
cortisone được sản xuất cao
nhất vào buổi sáng sớm khoảng
6-8 giờ, do đó ta nên sử dụng
thuốc chủ yếu vào buổi sáng.
Người
bệnh nên tuân thủ hướng dẫn
của thầy thuốc, đặc biệt khi
phải dùng corticoid, tuyệt đối
không tự ý dùng thuốc hoặc sử
dụng lại toa thuốc cũ, cũng không
nên tự ý ngưng thuốc đột
ngột. Khi có bệnh, nên đến điều
trị tại các cơ sở y tế chính
thống, nếu cần, có thể tìm đến
các bác sĩ chuyên khoa để được
điều trị một cách bài bản và
hợp lý.
Chúng
tôi viết những dòng này với
mục đích trả lại cho corticoid
vị trí thật sự của nó là
"Thuốc chữa bệnh", đồng
thời một lần nữa đánh động
quý độc giả về những nguy
hại của việc lạm dụng thuốc.
Đừng
coi thường và cũng đừng quá
sợ hãi corticoid, nó có thể là
một thần dược khi ta biết sử
dụng một cách khéo léo và hợp
lý, nó cũng có thể là một độc
dược khi ta sử dụng bừa bãi và
thiếu hiểu biết.
BS.
Thái Thị Hồng Ánh
(Trưởng
Khoa nội cơ xương khớp, Bệnh
viện Nguyễn Tri Phương
Phó
chủ tịch Hội Thấp khớp học
TP. Hồ Chí Minh) (theo
suckhoedoisong.vn)