Cảm giác “đau”

(ĐTĐ) – Đa số chúng ta khi trưởng thành đều không nhớ được những ký ức thuở còn nằm nôi. Nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng những năm tháng đầu tiên khi mới chào đời, cuộc sống của đứa trẻ sơ sinh chỉ như là một tờ giấy trắng.

 

1. “Giữa đêm tối tại hành lang bệnh viện, một bé gái khoảng 15 tháng tuổi bị bỏ rơi, đặt nằm trên ghế ngồi chờ khám bệnh khóc ngằn ngặt” – đó là một cái tin tôi vừa đọc trên báo.

Bạn có biết?

12 tuần tuổi, thai nhi có thể nhận biết được cảm giác đau.

17 tuần tuổi, thai nhi bắt đầu có những giấc mơ.

20 tuần tuổi, thai nhi có thể nhận biết được giọng nói của người mẹ.

Và ở những tuần cuối cùng trước khi chào đời, cảm xúc của người mẹ có thể ảnh hưởng tới thai nhi. Mẹ vui buồn, cáu giận, mệt mỏi, chán chường,… thai nhi đều có thể cảm nhận được.

Đa số chúng ta khi trưởng thành đều không nhớ được những ký ức thuở còn nằm nôi. Nhưng điều đó không đồng nghĩa rằng những năm tháng đầu tiên khi mới chào đời, cuộc sống của đứa trẻ sơ sinh chỉ như là một tờ giấy trắng. Đứa trẻ sơ sinh có thể không biết nói, nhưng chúng có những cách khác để thể hiện sự cảm nhận của mình, thể hiện phản ứng của mình trong tương tác với thế giới xung quanh. Chúng nhoẻn miệng cười và nằm im ngoan ngoãn mỗi khi hạnh phúc. Chúng gào khóc, quẫy đạp chân tay khi cáu giận hay không vui. Và đặc biệt hơn tất cả, chúng có mối liên hệ sâu sắc với người mẹ từ những ngày còn được liên kết với đấng sinh thành bởi một sợi nhau thai.

Cảm giác “đau”

2. Tôi cùng các đồng nghiệp về công tác tại trạm y tế một xã nghèo thuộc huyện X. đúng lúc nơi đây vừa tiếp nhận một ca đỡ đẻ. Người phụ nữ, không phải là người vùng này, đến trạm một mình khi gần trở dạ. Dù không biết chị là ai và từ đâu đến, nhưng các y sĩ vẫn tiếp nhận và chăm sóc tận tình. Nhờ vậy mà ca sinh nở đã thành công suôn sẻ. Hai mẹ con chị được lưu ở lại trạm để các y sĩ tiện bề theo dõi.

Sáng hôm sau, tiếng khóc ngặt nghẽo của đứa trẻ sơ sinh vang lên từ phòng hậu sản đánh thức giấc ngủ của tất cả mọi người. Y sĩ trực trạm vội chạy đến xem có chuyện gì. Trong căn phòng lạnh ngắt, chỉ còn mình đứa trẻ tím tái vì đói khóc, được cuốn trong một chiếc chăn nhàu nhĩ bẩn thỉu. Mọi người tỏa ra đi tìm mẹ cháu cả buổi sáng nhưng không thấy đâu. Mãi về sau, một phụ nữ khác cũng lưu tại trạm qua đêm mới cho biết, từ lúc trời còn tờ mờ sáng đã thấy một chiếc xe taxi tiến vào tận trong sân. Nằm từ trong phòng mình, cô thấy người phụ nữ từ phòng hậu sản bước lên xe, tay còn ẵm một chiếc chăn cuộn tròn. Nghĩ rằng người mẹ mới đẻ trở về nhà mang theo cả đứa trẻ là chuyện bình thường, nên cô không phản ứng mà tiếp tục thiếp đi. Hóa ra, người phụ nữ đó đã bỏ rơi đứa con còn đỏ hỏn của mình, còn tráo đổi cả chiếc chăn và cuộn lại để làm “kế nghi binh”.

Đứa trẻ sau đó được chúng tôi và các y sĩ cùng nhau chăm sóc tại trạm trong suốt một tuần đầu, cho tới khi cháu được một tổ chức từ thiện chuyên nhận trẻ mồ côi tiếp nhận.

Nhưng câu chuyện về tiếng khóc ngặt nghẽo của cháu lúc sáng sớm trong căn phòng sặc mùi thuốc khử trùng thì vẫn theo ám ảnh tôi mãi. Đó có đơn thuần là tiếng khóc theo cơ chế bản năng của cơ thể phản ứng với cái chết đang đến gần (vì đói và vì lạnh).

Hay đó còn là tiếng khóc của nỗi sợ hãi, của lo lắng bất an khi không còn cảm nhận thấy hơi ấm của cơ thể người mẹ ở bên cạnh mình?

Hay cụ thể hơn, là đứa trẻ nhận biết được rằng mình – đã – bị – bỏ – rơi?

Nguồn Thethaovanhoa.vn

Có thể bạn quan tâm

    Bài viết của: Bs Mai Trung Dũng
    BS Mai Trung Dũng | Bác sĩ chuyên khoa cấp II (Đại học y Hà hội - 2015) | Trưởng Khoa Phục hồi chức năng Bệnh viện Quân y 354 | Uỷ viên BCHTW Hội Phục hồi chức năng Việt Nam
    1043 bài viết