Điều trị đau .com
  • Nơi cung cấp thông tin về Đau và Điều trị đau !
0124 589 8686

(ĐTĐ) - Chiều ngày 27/6/2013, tôi ghé vào bệnh viện để thăm người nhà - người chị ruột, đang nằm điều trị tại khoa Tiêu hóa trong bệnh viện. Chị ấy bị sỏi mật. Cuối giờ chiều, các nhân viên bệnh viện về gần hết nhưng bệnh viện thì vẫn đông. Người nhà, bệnh nhân lố nhố, chen chúc. Cái lối đi hành lang rộng chừng hơn 1m chật kín người. Trời nắng, nhiệt độ nóng, không khí ngột ngạt, mùi người, mùi mồ hôi hòa quện càng làm cho người ta cảm giác khó chịu, nóng giận, cáu bực.
 

Trong phòng chị tôi có 5 giường nhưng có tới 6 bệnh nhân. Thế là sẽ phải có 2 người nằm chung. Chuyện này tôi cũng không lấy gì làm lạ vì chúng ta đang dần quy hoạch nhằm giảm tải bệnh viện. Chúng tôi là bệnh nhân và người nhà bệnh nhân, thừa hiểu và thông cảm với vấn đề này của bệnh viện.

Phòng của chị tôi là phòng bệnh nhân nặng nên đến tận 4 giờ chiều mà vẫn có người vào, vẫn có người phải tiêm thuốc và truyền dịch. Hôm đó, tôi ngồi lại chơi hơi lâu. Vừa thăm hỏi chị tôi, vừa muốn xem chị tôi có cần gì nữa không, vừa muốn quan sát xem tình hình người dân đi nằm viện thế nào. Nhìn chung, nhiều bệnh nhân nặng và rất nghèo. Có một chị có lẽ nhà khá giả hơn nên từ phong cách sinh hoạt đến đi đứng thấy có vẻ đầy linh hoạt.

Tôi chuẩn bị ra về thì có cô y tá đẩy xe dụng cụ vào, chuẩn bị tiêm truyền. Cô y tá đội mũ trắng, che khẩu trang kín nên tôi cũng không nhìn kỹ được mặt. Nhưng tôi đoán ước chừng ngoài 40 tuổi. Vào gần tới sát giường trong, cô yêu cầu bệnh nhân bỏ thuốc ra để tiêm truyền.

Giảm tải bệnh viện là một trong các mục tiêu ưu tiên của ngành y tế.

- Thuốc của anh đâu? Anh bỏ ra đi, em tiêm cho nào.

Chị người thân đon đả chạy ra:

- Chị chị, thuốc của nhà em đây. Chị xem cái gì truyền trước, cái gì truyền sau, dặn em với để em còn biết và sắp xếp.

- Đây nhé, ca trực sau có ai đến thay dịch truyền, chị bảo truyền cái chai đỏ này trước nhé. Sau đó đến cái chai xanh.

Tiêm xong, dặn dò xong, cô y tá đi ra ngoài. Đi ra gần đến cửa, ngang với vị trí tôi đang đứng và ngang với giường chị tôi thì chị người nhà kia chạy tới. Chị ấy ôm lấy eo cô y tá và rất nhanh, giúi vào trong túi cô y tá một cái gì đó mỏng, xanh xanh đỏ đỏ. Tôi đoán đó là khoản lót tay. Cô y tá xoay người chối đây đẩy.

- Gớm, cái chị này. Không cần phải làm thế...

- Có gì đâu chị. Muộn rồi kìa, chị về nghỉ đi.

Vừa đon đả, vừa giữ chặt túi y tá, chị người nhà kia vừa vội đẩy cô y tá đi về hướng phòng chuyên môn. Còn bản thân mình thì nhanh chóng quay lại phòng như để tránh cô y tá trả lại. Tôi hơi ngạc nhiên vì trên tường ghi một biển hiệu rất to: Không nhận quà biếu dưới mọi hình thức.

Chị người nhà thì sung sướng hết mức. Khỏi phải nói. Chị hí hửng đi khoe hết với người này người khác: ''Đấy, đấy nhé. Em bảo rồi các bác không nghe. Phải có đấy. Cứ làm như em, được tuốt. Người nhà em sẽ được đối xử ân cần, tiêm thuốc chu đáo. Cứ làm nghệ thuật như chị ấy, không có gì đâu. Hí hí''.

Chẳng biết phong bì chứa bao nhiêu tiền nhưng tôi có cảm giác việc đưa được khoản lót tay vừa rồi là một thành công mỹ mãn của chị nọ. Tôi thực sự không hài lòng với hành động này. Đang băn khoăn chưa biết xử sự việc này thế nào thì một bác trạc tuổi gần 50 tiến đến:

- Này nhà chị. Tôi bảo cái này. Tôi cực lực phản đối khi chị làm thế với nhân viên y tế. Chị đang phá giá bệnh viện và ngành y tế đó, biết không?

Bác tiếp: Chị có tiền chị làm thế, nhân viên y tế sinh ra quen. Đến khi không có tiền thì xử thế nào. Tôi còn chưa nói nhà chị có tiền chị làm được, nhưng với người nghèo, họ lấy đâu ra tiền? Sao chị không đưa người nhà vào khu điều trị theo yêu cầu? Ai cũng như chị thì chính chúng ta đang làm hư thầy thuốc đấy nhé.

- ???...

Chị người nhà chưng hửng, tưởng mọi người ủng hộ. Ai dè bị một gáo nước lạnh. Chị ta lí nhí: ''vâ...ng...'', tiếng vâng bị đứt đoạn, khô khốc, tưởng như sắp vỡ thành giọt nước đến nơi.

Thấy thế, tôi đỡ cho chị ta một chút: À, chắc chị chưa biết đến các phong trào ủng hộ người nghèo rồi. Tôi dám chắc là chị cũng rất thương người nghèo, đúng không. Ngoài cổng có thùng quỹ ủng hộ người nghèo. Lát nữa tôi và chị cùng ra mua cơm. Tại sao chúng ta không cùng ủng hộ nhỉ?!

Nguồn Suckhoedoisong.vn 

Bạn đánh giá: 0 / 5

Ngôi sao không hiệu lựcNgôi sao không hiệu lựcNgôi sao không hiệu lựcNgôi sao không hiệu lựcNgôi sao không hiệu lực
 

Được tài trợ

Bài viết mới

Một số vấn đề cơ bản về bệnh loãng xương

11-12-2017 Hits:266 Loãng xương DrBlack

Loãng xương là một chuyên ngành còn rất mới, ban đầu được cho là một bệnh thứ yếu. Song khi nghiên cứu sâu về Loãng xương cho thấy tỷ lệ lưu hành, tỷ lệ biến chứng gãy xương và tỷ lệ tử vong do biến chứng gãy xương ngày một tăng, đặc biệt là ở phụ nữ mãn kinh. Do vậy ngày nay Loãng xương đã trở thành một chuyên ngành nghiên cứu sâu về cấu trúc, chức năng và bệnh lý nguyên phát của xương.  Các khía cạnh được đề cập đến trong bài viết này bao gồm: 1. Chẩn đoán...

Read more

Viết bình luận