Ngôn ngữ trị liệu


IV. Hậu quả

TBMMN thường là rất nghiêm trọng và cuộc sống của bạn hoàn toàn thay đổi chỉ trong vài giây : bạn không thể giao tiếp được nữa.

Có lúc ta nói, ông ấy hay bà ấy bị Tai biến và thế là ta để họ một mình trong một góc, cô lập.

Có biết bao gia đình đã nghe nói rằng chẳng còn thể làm gì hơn được ; khi ta không chuyển người bệnh tới một nơi điều trị phù hợp, họ sẽ hoàn toàn bị cô lập.

Chỉ có quá trình tái huấn luyện mới giúp người bệnh MNN hồi phục mà thôi.

Có rất nhiều các ví dụ về những người bệnh MNN tưởng hết cách chữa lại nói lại được, viết lại được, đi du lịch lại, « sống bình thường » lại được.

Cần phải tự tranh đấu !

Khi một người bị bệnh MNN, cuộc sống gia đình hoàn toàn bị xáo trộn ; tất cả mọi người đều cần được hỗ trợ về tâm lý.

Việc xây dựng lại cuộc sống mới cần được hỗ trợ.

Tuy nhiên đa số ở các nơi, việc hỗ trợ tâm lý này hoàn toàn không đủ và cần được quan tâm phát triển.

Không chỉ người bệnh cảm thấy bế tắc mà những người thân đều bị.  Trong thời gian đầu ; cần phải giải thích cho họ hiểu điều gì đã xảy ra, và sau đó phải giúp họ tiếp nhận người bệnh như một «con người hoàn toàn khác » mà họ phải tiếp tục sống chung.

Điều này không phải dễ, ví dụ như đối với trẻ em, để hiểu được là cha chúng không thể nói, đọc, làm tính hay chơi với chúng được nữa.

Người vợ hay chồng bắt đầu phải tự làm hết mọi việc. Vai trò của người vợ hay chồng hoàn toàn thay đổi mà điều này có thể dẫn đến những hậu quả nặng nề ; nghiêm trọng. 

Việc tái hòa nhập vào xã hội của một người bệnh lớn tuổi khác với một người bệnh 30 tuổi. Rất ít người bị chứng MNN có thể trở lại làm việc

Không giao tiếp được là một dạng thương tật nặng, cho dù điều đó không thể hiện ra bên ngoài.

V. MNN- Thương tật xã hội

Dạng thương tật này chưa được công nhận phổ biến bởi các cơ quan, tổ chức, cộng đồng, trên các phương tiện truyền thông, và nó thường gây ra rất nhiều các vấn đề.  Một kế hoạch đang được thực hiện để giải quyết vấn đề này ở mức toàn châu Âu.

Người bệnh MNN cần thoát khỏi trạng thái cô lập và tham gia hoà nhập vào đời sống cộng đồng.

Tuy nhiên, khi ta giải thích những gì liên quan đến MNN, những người đối thoại thường thấy rằng họ thường xuyên nghe nói đến những vấn đề đó mà không biết rằng đó là chứng MNN và những người bị MNN cũng không bao giờ gọi được tên thương tật của họ.

Rất ít người biết ví dụ như ông Baudelaraire là một người bệnh MNN, hay gần hơn trong giới diễn viên : ông Michelangelo Antonioni ; Kirk Douglas ….

Ở Pháp bệnh MNN tấn công khoảng 15 000 bệnh nhân mới hàng năm, theo sau TBMMN.

Bệnh TBMMN tại Pháp là nguyên nhân gây tử vong và thương tật đứng hàng thứ ba.

Đây là một vấn đề quan trọng về sức khỏe cộng đồng ở tất cả các nước, nhưng lại không hoặc còn ít được chú ý tới.

VI. Lời khuyên

Cố gắng góp phần duy trì mong muốn hồi phục khả năng giao tiếp ở người bệnh, khuyến khích những tiến bộ của họ dù là nhỏ nhất.              

Nếu người bệnh mắc lỗi, vẫn cần phải sửa lỗi cho họ nhưng bằng cách tế nhị và tốt nhất là bằng các phương pháp gián tiếp.               

Nên tránh cách nói với người bệnh như thể người bệnh bị điếc hoặc lãng tai (tránh lớn tiếng và tránh các trò chơi đòi hỏi quá sức). Nếu người bệnh không hiểu, bạn nên sắp xếp lại câu nói theo một cách khác.               

Hãy thật cẩn trọng khi bạn trao đổi những vấn đề của người bệnh trước mặt họ : một số người bệnh MNN có thể hiểu hết những gì bạn nói, một số người khác thì hiểu nhưng đứt quãng.                           

Nếu người bệnh hỏi bạn về vấn đề bệnh trạng MNN của họ, hãy đừng ngại thành thật với họ.               

Nếu người bệnh cố gắng thể hiện mà bạn không thể nào hiểu nổi, việc tốt nhất nên làm là đổi đề tài nói chuyện và nói với người bệnh thật dịu dàng: “Hãy tạm gác chuyện này lại một lúc và mình sẽ nói tiếp chuyện đó sau, có thể các từ ngữ lúc đó sẽ dần trở lại “. Cũng nên , ở mức độ tối đa có thể, tùy thuộc vào dạng MNN mà người bệnh mắc phải, hãy cố duy trì chủ đề hội thoại xung quanh các sự vật trong hiện tại. Tuy nhiên trước khi thay đổi đề tài nói chuyện nên giảm thiểu các tình huống khẩn cấp có thể xảy ra. Ví dụ như nên thỉnh thoảng hỏi người bệnh. « ông có mệt không, đau không ? », « ông có muốn gì không ?”.               

Trong một số trường hợp, bạn nên lập câu hỏi sao cho người bệnh phải trả lời bằng « có » hay « không» ngay từ đầu.               

Trong quá trình thực hiện các hoạt động mà bạn giúp đỡ người bệnh như mặc quần áo, tắm rửa, ăn uống, bạn có thể thêm vào các hình thức khuyến khích ngôn ngữ bằng cách nói ra những hành động đang được thực hiện. Tuy nhiên nên tránh lạm dụng và rơi vào dông dài, kể lể.                           

Khuyến khích người bệnh MNN sử dụng ra hiệu để bổ sung thêm cho việc thể hiện. Tuy nhiên nên tránh để việc ra dấu thay thế cho lời nói.    

Bạn đừng ngạc nhiên nếu người bệnh MNN chửi tục. Hãy nhắc cho người bệnh từ mà họ quên lúc đó.  

Hãy cho người bệnh đủ thời gian cần thiết để tìm cách diễn đạt không ngắt lời họ và không nhắc ngay họ những từ cần thiết vì như vậy chỉ làm họ rối trí thêm mà thôi. Nếu người bệnh không thể tìm ra từ cần thiết, bạn có thể giúp hoặc bằng cách nhắc họ từ đó ; hoặc bằng cách nói dần phần đầu của từ để người bệnh có thể nhớ ra phần sau của từ. 

Theo vnspeechtherapy.com

Có thể bạn quan tâm

    Bài viết của: Phòng khám Thoát vị Đĩa đệm
    Phòng khám Thoát vị Đĩa đệm | 589 Hoàng Hoa Thám, Ba Đình, Hà Nội | Phụ trách chuyên môn: BS Mai Trung Dũng | Bác sĩ chuyên khoa cấp II (Đại học y Hà hội - 2015) |Trưởng Khoa Phục hồi chức năng Bệnh viện Quân y 354 |Uỷ viên BCHTW Hội Phục hồi chức năng Việt Nam
    1448 bài viết